Lời Chúa trong Thánh LễLời Chúa

Bánh Mì Sáng | Thứ Ba 03.02 | Th. Blasiô, Giám mục | Th. Ansgariô, Giám mục

Mùa Thường Niên | Phụng vụ năm A

Thánh Blasiô, Giám mục
(qua đời năm 316)

Chúng ta biết nhiều về việc các tín đồ Kitô giáo khắp thế giới sùng kính thánh Blasiô hơn là biết về chính thánh nhân. Lễ kính ngài được coi như ngày thánh trong một số Giáo hội Đông phương. Công nghị Oxford, năm 1222, cấm làm việc xác vào ngày lễ thánh Blasiô ở Anh. Người Đức và Slavs đặc biệt tôn kính ngài và nhiều người Công giáo Mỹ xin thánh Blasiô chúc lành cho thanh quản của họ.

Chúng ta biết rằng thánh Giám mục Blasiô tử đạo ở thành phố Sebastea, Armenia, năm 316. Sách Acts of St. Blase được viết vào 400 năm sau. Theo sách này, thánh Blasiô là một vị giám mục tốt lành, làm việc cần mẫn để khuyến khích sức khỏe tinh thần và thể lý của giáo dân. Mặc dù chỉ dụ Lòng Khoan Dung (năm 311), cho phép tự do tôn giáo ở đế quốc Rôma, đã được ban hành 5 năm, sự bắt đạo ở Armenia vẫn gay gắt. Thánh Blasiô phải trốn sang nước khác. Ngài sống ở đó như vị ẩn tu trong cảnh tĩnh mịch và cầu nguyện, chỉ làm bạn với thú rừng. Một hôm có một nhóm thợ săn tìm thú ở hang động của thánh Blasiô. Mới đầu họ ngạc nhiên rồi kinh sợ. Vị giám mục này quỳ gối cầu nguyện mà xung quanh là sói, sư tử và gấu.

Khi những người thợ săn kéo thánh Blasiô ra, chuyện này trở thành truyền thuyết, một người mẹ bế đứa con nhỏ bị hóc xương cá đến, thánh nhân yêu cầu và đứa bé đã ho bật xương cá ra.

Agricolaus, thống sứ vùng Cappadocia, cố thuyết phục thánh Blasiô bỏ đạo. Lần đầu thánh nhân từ chối, và ngài bị đánh đập. Lần sau ngài bị treo lên cây và bị lóc thịt bằng chiếc bồ cào. Cuối cùng ngài bị chém đầu.

Thomas Aquinas TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ BeliefNet.com, Saints.sqpn.com, AmericanCatholic.org, Catholic.org)

Thánh Ansgar, Giám mục
(801 – 865)

Thánh Ansgar (có lẽ sinh năm 801, gần Corbie, Austrasia [Pháp] — qua đời ngày 3.2.865 tại Bremen, Saxony [Đức]; được tôn phong hiển thánh năm 865; lễ kính ngày 3 tháng 2) là một nhà truyền giáo của châu Âu thời Trung Cổ, Tổng Giám mục tiên khởi của Hamburg và là thánh bổn mạng của vùng Scandinavia.

Xuất thân từ gia đình quý tộc, Ansgar gia nhập đan viện Biển Đức tại Corbie, miền Picardy, nơi ngài được dưỡng dục và đào luyện. Sau năm 823, ngài giảng dạy tại trường đan viện Corvey (“Corbie Mới”) ở Westphalia, đồng thời khởi sự công việc mục vụ. Khi Harald, vị vua Đan Mạch đang lưu vong, kêu cầu Hoàng đế Carolingian là Louis I Đạo Đức trợ giúp, nhà vua đã sai Ansgar đi theo để nâng đỡ và trợ lực cho việc loan báo Tin Mừng tại Đan Mạch. Năm 826, Ansgar bắt đầu công cuộc truyền giáo ngắn ngủi tại Schleswig. Sự thất thế của Harald năm 827 cùng với cái chết của người cộng sự là Autbert đã giáng đòn nặng nề lên sứ vụ, và năm 829 Ansgar trở về lãnh thổ người Frank. Với sự trợ giúp của Witmar, một đan sĩ từ Corvey, ngài khởi sự rao giảng Tin Mừng tại Thụy Điển. Là người đầu tiên công bố Phúc Âm tại đây, ngài được vua Björn tiếp đón cách thân thiện.

Năm 831, Louis triệu hồi Ansgar, đặt ngài làm viện phụ Corvey và giám mục của giáo phận Hamburg mới được thiết lập. Sau khi được tấn phong giám mục năm 832, ngài khởi xướng công cuộc truyền giáo cho toàn thể các dân tộc Scandinavia và lên đường sang Rôma, nơi Đức Giáo hoàng Grêgôriô IV đặt ngài làm Tổng Giám mục và đặc sứ Tòa Thánh cho các dân tộc Scandinavia và Slavơ, nhờ đó ngài được tôn xưng là “Tông đồ miền Bắc.” Tại Hamburg, Ansgar thiết lập một đan viện và một trường học; năm 834, vua Louis ban cho ngài đan viện Turholt làm trung tâm hoạt động.

Khi Đan Mạch được thống nhất dưới quyền vua Haarik (Horec) I, nhà vua cho phép phục hồi công việc truyền giáo của Ansgar tại Schleswig. Tuy nhiên, sau khi Louis I qua đời (840), Ansgar mất quyền sở hữu Turholt; đến năm 845, người Bắc phương tàn phá Hamburg, và các sứ vụ tại Thụy Điển bị tiêu tan do Đức Giám mục Gautbert bị trục xuất. Trở lại với tà giáo, Thụy Điển và Đan Mạch khước từ Kitô giáo.

Năm 851, ngài sai một nhà truyền giáo sang Thụy Điển và hoán cải vua Đan Mạch kế vị là Haarik II. Sau đó, ngài đích thân sang Thụy Điển (853–854), nơi nhà vua – sau này cũng sẽ trở lại đạo – cho phép các thừa sai Kitô giáo rao giảng. Ansgar đã thành công trong việc ngăn chặn một cuộc nổi loạn của dân ngoại trước khi trở về Bremen. Ngài được người kế vị là Rembert tôn phong hiển thánh, và Đức Giáo hoàng Nicôlaô I Cả đã chuẩn nhận việc tôn phong ấy.

Mời nghe các bài đọc trong thánh lễ hôm nay:
(Martha đọc)

Nghe Bài đọc Tại đây

Bài đọc  2 Sm 18,9-10.14b.24-25a.30 – 19,3
Ápsalôm, con ơi! Phải chi cha chết thay con!

Lời Chúa trong sách Samuen quyển thứ hai.
Khi ấy, Áp-sa-lôm bị bề tôi vua Đa-vít bắt gặp. Áp-sa-lôm đang cưỡi con la đi vào dưới một cây vân hương lớn, cành lá chằng chịt. Đầu y mắc vào cây vân hương và y bị bị treo giữa trời và đất, còn con la y cưỡi thì đi mất. Một người trông thấy và báo tin cho ông Giô-áp: “Này, tôi thấy Áp-sa-lôm treo trên một cây vân hương.”… Ông Giô-áp cầm lấy ba cây thương trong tay, đâm vào tim Áp-sa-lôm, khi y vẫn còn sống, treo trên cây vân hương… Vua Đa-vít đang ngồi giữa hai cửa thành. Người lính canh đi tới sân thượng cửa thành, trên tường thành. Anh ngước mắt lên nhìn thì thấy một người đang chạy một mình. Người lính canh kêu lên và báo tin cho vua… Vua nói: “Hãy lui ra một bên và đứng đó.” Anh lui ra một bên và đứng chờ. Bấy giờ người Cút đến. Người Cút nói: “Xin đức vua là chúa thượng tôi nghe tin mừng. Hôm nay Đức Chúa đã phân xử để ngài thoát khỏi tay tất cả những kẻ đứng lên chống lại ngài.” Đức vua hỏi người Cút: “Cậu Áp-sa-lôm có được bình an không?” Người Cút trả lời: “Ước chi các kẻ thù của đức vua là chúa thượng tôi và mọi kẻ đứng lên chống lại ngài để làm hại ngài, đều phải chung một số phận như cậu ấy!” Vua Đa-vít run rẩy, đi lên lầu trên cửa thành và khóc. Vua vừa đi vừa nói: “Áp-sa-lôm con ơi, con ơi, Áp-sa-lôm con ơi! Phải chi cha chết thay con! Áp-sa-lôm con ơi, con ơi! » Người ta báo cho ông Giô-áp : « Kìa đức vua đang khóc, đang khóc thương Áp-sa-lôm! » Hôm ấy, chiến thắng đã trở thành tang tóc cho toàn thể quân binh, vì hôm ấy, quân binh được nghe nói rằng : « Đức vua buồn phiền vì mất con. » Đó là lời Chúa.

Nghe Bài Tin Mừng Tại đây

Tin Mừng: Mc 5,21-43
Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Máccô.
Khi ấy, Đức Giê-su lại đi thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống.” Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người. Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Đức Giê-su thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?” Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: “Ai đã sờ vào tôi?” Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.” Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?” Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha kum”, nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: chỗi dậy đi!” Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn. Đó là lời Chúa.

Ecoutez la lecture ici
Il se retourna dans la foule, et il demandait : « Qui a touché mes vêtements ? » Ses disciples lui répondirent : « Tu vois bien la foule qui t’écrase, et tu demandes : “Qui m’a touché ?” » Mais lui regardait tout autour pour voir celle qui avait fait cela. Alors la femme, saisie de crainte et toute tremblante, sachant ce qui lui était arrivé, vint se jeter à ses pieds et lui dit toute la vérité. Jésus lui dit alors : « Ma fille, ta foi t’a sauvée. Va en paix et sois guérie de ton mal. » (Mc 5, 21-43)

Bài liên quan

Back to top button