Giáo lý Phúc Âm Chúa Nhật 2 Thường Niên năm B | Lm. Peter Trần Thế Tuyên

19

CHÚA NHẬT II QUANH NĂM

Sách Samuel quyển I 3.3-10,19;
Thư Thứ I của Thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô 6.13-15,17-20
và Phúc Âm Thánh Gioan 1.35-42

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan
Khi ấy, Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông nhìn theo Chúa Giêsu đang đi mà nói: “Ðây là Chiên Thiên Chúa”. Hai môn đệ nghe ông nói, liền đi theo Chúa Giêsu. Chúa Giêsu ngoảnh mặt lại, thấy họ đi theo Mình, thì nói với họ: “Các ngươi tìm gì?” Họ thưa với Người: “Rabbi, nghĩa là: thưa Thầy, Thầy ở đâu?” Người đáp: “Hãy đến mà xem”. Họ đã đến và xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy, lúc đó độ chừng giờ thứ mười. Anrê, em ông Simon Phêrô, (là) một trong hai người đã nghe Gioan nói và đã đi theo Chúa Giêsu. Ông gặp Simon anh mình trước hết và nói với anh: “Chúng tôi đã gặp Ðấng Messia, nghĩa là Ðấng Kitô”. Và ông dẫn anh mình tới Chúa Giêsu. Chúa Giêsu nhìn Simon và nói: “Ngươi là Simon, con ông Gioan, ngươi sẽ được gọi là Kêpha, nghĩa là Ðá”. Đó là Lời Chúa.

https://claretwestng.org/wp-content/uploads/2020/01/LB.jpg

Diễn ý:

Đây “Chiên Thiên Chúa!” tinh tuyền,
Phải mang gánh lấy xích xiềng tội khiên.
Giống như hy lễ bò chiên,
Thiêu tế chuộc tội, ơn thiêng nhân trần. 

Ngưỡng mộ bẻn lẻn đến gần,
Chúa hỏi: Sao đó có cần điều chi?
Thưa Thầy là Đấng Rabbi!
Nơi nào Thầy trọ? Con thì muốn xem. 

Vậy thì hãy đến mà xem,
Họ đến, lưu lại, làm quen với Thầy.
An-rê loan báo thế nầy:
Chúng tôi có phước gặp Thầy Giêsu. 

Simon nhiệt huyết chân tu,
Kêpha, Đá tảng, chóp bu tông đồ.
Tin Mừng vượt thoát bản đồ,
Chân, tay, tim, óc… tiền đồ Nước Cha. Amen.

https://i.pinimg.com/originals/43/62/8e/43628e3c093fa28d74ca42efe59ac988.gifI. Sứ điệp Phúc Âm:

Gioan Tẩy Giả về Chúa Giêsu “Đây là Chiên Thiên Chúa!” nhằm tuyên xưng rằng: Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế, Đấng cứu con người khỏi tội.
Chúa Giêsu cứu nhân loại khỏi tội lỗi bằng việc sát tế chính mình như con chiên để làm của lễ giao hòa giữa Trời và Đất, mang con người lên trời hưởng hạnh phúc bất diệt.
Chúa Giêsu, Chiên Thiên Chúa cần được giới thiệu với mọi người qua muôn thế hệ.

II. Dẫn giải có liên quan Phúc Âm:

Ngày Lễ và cách tính ngày giờ ở Do Thái thời Chúa Giêsu?

https://assetsnffrgf-a.akamaihd.net/assets/m/502017200/univ/art/502017200_univ_sqr_xl.jpgNgười Do thái có 3 đại lễ:

  • Lễ Vượt Qua, kỷ niệm việc Chúa cứu dân khỏi ách nô lệ Ai Cập.
  • Lễ Năm Mươi, 50 ngày sau lễ Vượt Qua. Dân Do Thái tới bán đảo Sinai và ông Môsê nhận hai bia đá lề luật.
  • Lễ Lều Trại. Vào tháng 7. Người ta dựng lều cắm trại kỷ niệm 40 năm sống trong lều trại.

Gọi là đại lễ, vì buộc nam giới từ 12 tuổi trở lên phải đi dự ở Giêrusulem. Tuy nhiên miễn chuẩn cho ai ở xa, chỉ cần dự một đại lễ trong năm là được. Ngoài ra còn có các lễ nhỏ và nhất là hàng tuần có ngày Sabat (nghỉ việc, đi nghe Sách Thánh, nghe giảng, cầu nguyện).

Cách tính ngày đêm: Người Do Thái tính ngày theo mặt trăng – âm lịch như người Việt Nam.
Mỗi năm Do Thái chia làm 12 tháng, mỗi tháng 29 hoặc 30 ngày. Cứ 3 năm có một năm nhuận vào tháng 12, do đó, năm nhuận có hai tháng 12: Tháng Chạp thượng và hạ.  

https://www.thuvientinlanh.org/wp-content/uploads/2018/01/Hebrew_Calendar.jpg      

Tuần lễ: Tuần lễ của người Do Thái cũng có 7 ngày gọi bằng số đếm. Ngày thứ 7 gọi là sabat.
Ngày sabat luật cấm làm bất cứ việc gì, dù thắp đèn tắt lửa, viết hai ba chữ, đi xa quá hai ngàn thước tay, hay gần một cây số (1000 mét) cũng không được. Ai phạm luật sẽ phải ném đá. Các công việc phải dọn dẹp sáng hôm trước.       

Ngày trong tuần: Người Do Thái kể ngày từ lúc mặt trời lặn chiều hôm trước đến lúc mặt trời lặn chiều hôm sau. Nhưng thực ra, họ vẫn hiểu từ sáng đến tối là một ngày, ta quen gọi là ban ngày. Khi trước họ chia ngày ra làm ba buổi: Chiều, sáng, trưa, nên các ngày lễ bắt đầu khai mạc từ buổi chiều.    

https://assetsnffrgf-a.akamaihd.net/assets/m/2018568/VT/art/2018568_VT_cnt_1_xl.jpg

Cách tính giờ: Thời Chúa Giêsu, một ngày chia làm 12 giờ (Mt 20, 3-6; Ga 11, 9). Tuy chia ban ngày ra làm 12 giờ (giờ gọi bằng số đếm cả), nhưng khi thực hành, họ chia ngày ra làm 4 quãng, mỗi quãng 3 giờ, gọi là giờ thứ 1, 3, 6, 9.

– Giờ thứ 1 lúc 6 giờ sáng khi mặt trời mọc.
– Giờ thứ 3 lúc 9 giờ sáng.
– Giờ thứ 6 lúc 12 giờ trưa. (Bấy giờ đã gần tới giờ thứ 6, thế mà bóng tối bao phủ khắp mặt đất, mãi đến giờ thứ 9 (Lc 23,44).
– Giờ thứ 9 là 3 giờ chiều. Giờ thứ 10 là 4 giờ chiều.

Giáo hội còn giữ cách tính này trong kinh Nhật tụng (prima, giờ thứ 1, tertia, giờ thứ 3, sexta giờ thứ 6, nona giờ thứ 9).      

Về đêm: Người Do Thái chia đêm ra từng canh. Thời Chúa Giêsu, mỗi đêm chia ra làm 4 canh:

– Canh 1 từ lúc mặt trời lặn đến 9 giờ.
– Canh 2 từ 9 giờ đến nửa đêm.
– Canh 3 từ nửa đêm đến 3 giờ (canh gà gáy).
– Canh 4 từ 3 giờ đến 6 giờ sáng.

Không có đồng hồ sao biết tính giờ? Người Do Thái và cả dân chung quanh thời đó không có khái niệm về đồng hồ hay giờ có 60 phút, một phút có 60 giây như chúng ta bây giờ. Giờ của họ là khoảng thời gian nhắm chừng qua kinh nghiệm sống. Người Việt Nam cũng hay dùng từ xế chiều hay đúng ngọ hay trời sập tối… Nên chắc chắn không thể chính xác từng giây phút được.

Con người sinh ra được cha mẹ đặt tên. Tên nói lên sự hiện hữu đặc thù, sự hiện hữu duy nhất của cá nhân ai đó trên trần đời. Tên cũng là danh, “phải có danh gì với núi sông!” tức phải sống xứng đáng với danh tánh hay nên làm một điều gì đó lưu danh cho hậu thế. Chúa là Chúa, là tạo hóa và là Đấng thiết lập nước Chúa ở trần gian, Chúa cần người tiếp tay. Chúa chọn Simon và đổi tên ông thành Phêrô để nói lên sứ vụ ông phải nhận lãnh.

III. Thực hành Phúc Âm:

Đàn chiên gặp nhiều thử thách nhất là chuyện ấu dâm bởi linh mục.

https://cdn10.phillymag.com/wp-content/uploads/sites/3/2018/08/grand-jury-church-sex-abuse-900x600.jpg
Image via the Pennsylvania Attorney General’s Office

Đầu năm 2019, Ban Giám Sát của Chính quyền bang Pennsylvania ở Mỹ tuyên bố rõ ràng: Giáo sĩ của 6 địa phận Công giáo trong bang đã gây ra 1.000 trường hợp ấu dâm do 301 linh mục thực hiện. Tin sét đánh: Giám Mục các địa phận phải làm sạch hàng giáo sĩ địa phận: Treo chén hoặc cho hoàn tục một số giáo sĩ… đền bồi thiệt hại cho nạn nhân. Giáo dân chao đảo bất loạn, mất đức tin và không còn đến nhà thờ. Một người cha có 2 con trai giúp lễ, đã nói với tôi rõ ràng. Từ nay xin chấm dứt chuyện giúp lễ… Hai con trai tôi không còn phục vụ Cha nữa.

Tôi đi thăm bệnh nhân và trao Mình Thánh Chúa… Đã bị một giáo dân xua đuổi và mắng “linh mục các ông toàn thứ giả hình… Dâng lễ xong thì đi abuse trẻ em…

Giáo dân Mỹ phần nhiều rất tốt nhưng đa số kém học thức nên không biết tự mình phán đoán đúng sai nhưng lệ thuộc vào những thông tin của báo chí, truyền thông, truyền hình… Nên nghe tin xấu về Giáo Hội là họ tin ngay và xa tránh giáo sĩ.
Có nhiều tin không chính xác nhưng người ta tìm cách khai thác tiền bồi thường từ Giáo Hội.
Cũng có nhiều tin chính xác như có linh mục cứ bắt mấy chú con trai nắn nót của quí của mình trong phòng áo.

https://www.pennlive.com/resizer/l4U3b6UG9Q-m8GI-pax-s9umHKw=/1280x0/smart/arc-anglerfish-arc2-prod-advancelocal.s3.amazonaws.com/public/OIZWLXZJTNAI3NMD3YM7EKPQNE.jpg

Có điều tôi nhận thấy là rất ít linh mục Việt Nam phạm tội ấu dâm… Phần nhiều là linh mục Mỹ. Nhiều lý do nhưng một phần là do thời gian đào tạo quá ngắn: Một thanh niên sau khi tốt nghiệp Đại học thì xin vào chủng viện tu học làm linh mục. Sau 4 hay 5 năm Thần học, họ thành linh mục. Chỉ mất có 5 năm để sống đời độc thân linh mục suốt đời với nhiều hy sinh thì thật không đủ chút nào. Đó là chưa nói chuyện bồ bịch trai gái trong những năm Đại học… Thành ra cách nào đó để gỡ gạc vì quen ăn không quen nhịn chăng?