Bài giảng Chúa Nhật II Phục Sinh | Lm Peter Trần Thế Tuyên

724

CHÚA NHẬT II PHỤC SINH
Kính Lòng Thương Xót Chúa

Công vụ Tông đồ 4,32-35;
Thư Thứ I của Thánh Gioan 5.1-6
và Phúc Âm Thánh Gioan 20, 19-31

A. Video bài giảng

B. Bản văn Bài giảng | Download file Word tại đây

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

https://steemitimages.com/DQmUUsTHD3fqhn9hcWbbHiun5SRR7GT7gTr7w3Qp6xcHnJe/doubt.jpgVào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em!” Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông : “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.  Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”

Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.” Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”

Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người. Đó là lời Chúa.

Diễn ý Phúc Âm:

Chiều ngày Thứ Nhất trong tuần,
Cửa nhà đóng kín, lòng thuần âu lo.
Bình an Chúa đến ban cho,
Dấu đinh, thương tích, nhỏ to phơi bày.

Tông đồ mừng rỡ thấy Thầy,
Đúng là người đã đoạ đày đóng đinh.
Đấng ấy giờ đã phục sinh,
Chiến thắng thần chết phúc vinh khải hoàn.

Thổi ban Thần Khí đầy tràn,
Quyền năng tháo gỡ buộc ràn trần gian.
Tôma nghe thuật nói ngang:
Chừng nào mắt thấy rõ ràng mới tin.

Chúa hiện đến, với dấu đinh,
Tôma ú ớ nín thin cúi đầu!
Tin là Hồng Phúc nguyện cầu:
Phục Sinh là Phúc hàng đầu niềm tin. Amen.

https://i.ytimg.com/vi/L4XXhS0KwoI/maxresdefault.jpg

I. Sứ điệp Phúc Âm:   

Chúa Giêsu hiện ra cho các tông đồ để minh chứng Ngài thật sự sống lại từ cõi chết.

Đấng Phục sinh và đang hiện ra cho các môn đệ cũng chính là Đấng đã bị đau khổ và bị đóng đinh giết chết trên thánh giá trong tuần trước.

Phúc Âm được ghi chép lại để: “Anh em tin Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên chúa và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người”. Nên Phúc Âm là sách dạy đức tin: Tin Chúa Giêsu Phục Sinh và nhờ tin mà chúng ta được cứu độ.

II. Dẫn giải Phúc Âm:    

Tại sao Chúa hiện ra với những dấu đinh trên tay chân và dấu đâm bên cạnh sườn?

Người ta phái lính canh mồ Chúa với lý do là sợ “môn đệ hắn đến trộm xác rồi phao tin hắn sống lại từ cõi chết” (Matthêu 27:64-65). Lính canh mồ giữ xác, Chúa sống lại, xác không còn trong mồ. Lính canh nhận tiền hối lộ và được dạy để phao tin là: “Khi chúng tôi ngủ, môn đệ hắn đến trộm xác mang đi! Và người Do Thái vẫn tin như vậy cho đến ngày nay” (Matthêu 28:13-15)

Chúa mang những thương tích trên thân xác phục sinh để nói: Ta chính là Giêsu, đã bị giết chết và nay đã sống lại. Người bị giết chết và người sống lại là MỘT, chứ không phải Giêsu bị giết chết, xác đã bị trộm đem đi và người đang hiện ra là một người khác.

Tại sao Chúa không hiện ra giữa phố thị chỗ đông người để có nhiều người thấy và tin Chúa Phục Sinh và Giáo Hội phát triển nhanh chóng và dễ dàng hơn chăng?

Kinh Thánh ghi nhận 4 lần Chúa hiện ra cho các tông đồ sau khi sống lại từ cõi chết:

Lần thứ nhất và lần thứ hai được ghi lại trong Phúc Âm Gioan chương 20,19-31 mà chúng ta đọc trong Chúa Nhật II Phục Sinh năm A hôm nay. Lần thứ nhất vào ngày Thứ Nhất trong tuần, không có Tôma và lần thứ hai, tám ngày sau, có Tôma.

https://www.rainbowtoken.com/wp-content/uploads/2017/12/Jesus-asks-peter-do-you-love-me.jpg

Lần thứ ba Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra với 7 môn đệ đánh cá ở biển hồ Tiberia. Chúa bảo họ thả lưới bên phải thuyền. Họ bắt được một lưới cá đầy đến 153 con. Và Chúa đã ăn sáng với họ bên Biển Hồ, Phúc Âm Gioan chương 21,1-14.

https://www.hearthymn.com/wp-content/uploads/2019/03/the-Lord-Jesus-met-with-his-eleven-disciples-in-a-mountain-in-galilee.jpg

Lần thứ tư được ghi lại trong những đoạn cuối Phúc Âm Thánh Matthêô chương 28,16-20 khi các tông đồ về Galilêa lên núi Chúa hẹn. Khi thấy Ngài, có người tin, có kẻ hoài nghi. Chúa Giêsu tiến đến gần họ và truyền lệnh: “Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã trao cho Thầy, vậy các con hãy đi rao giảng Tin Mừng cho muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần,. Dạy họ tuân giữ những điều Thầy truyền cho các con và luôn tin rằng: Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.

https://spokanefavs.com/wp-content/uploads/2017/04/resurrection2-650x330.pngChúa Giêsu Phục Sinh hiện ra cho bà Maria Madalêna đang khóc tìm kiếm xác Chúa. Chúa hiện ra cho hai môn đệ thất vọng bỏ thủ đô về lại quê nhà làng Êmau làm ăn. Thánh Phaolô trong Thư Thứ I gừi giáo đoàn Côrintô 15,3-8 có nói: “Chúa Giêsu Phục Sinh xuất hiện cho Phêrô trước, rồi đến nhóm 12, rồi có lúc Ngài xuất hiện cho cả đám đông 500 người, rồi cho Giacôbê, cho các tông đồ và sau cùng Ngài đã hiện ra cho tôi…”

Cũng có thể Chúa hiện ra cho nhiều người khác nhưng không ghi lại hết trong Phúc Âm. Tuy nhiên, việc Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra cho các tông đồ và cho một số người khác không có tính cách biểu dương hay phô trương sự chiến thắng phục sinh, hay làm cho những người giết Chúa “sáng mắt” ra. Không! Chúa Phục sinh là đối tượng của đức tin. Không cần phải xem thấy Chúa sống lại. Không cần Chúa trưng bày dấu đinh nơi tay chân và dấu đâm nơi cạnh sườn thì mới tin, nhưng “phúc cho ai không thấy mà tin!”

Nói khác đi, Chúa không cần xuất hiện nơi phố thị đông người để chinh phục người ta tin Chúa phục sinh. Chúa không cần nán lại lâu hơn để có đủ thời giờ đích thân đi đó đi đây phô bày thân xác phục sinh cho nhiều người tin. Đó là nhiệm vụ của các tông đồ Chúa, những người đã chính mắt thấy Chúa chết và sống lại. Họ phải đi rao giảng tin mừng phục sinh cho muôn dân. Ai tin và lãnh phép rửa sẽ được ơn cứu độ tức sẽ được sống đời đời.

Đó chính là lý do Chúa chọn gọi các tông đồ. Họ được chọn để truyền giảng tin mừng Phục Sinh, truyền giảng những gì họ chứng kiến và tin. Đó cũng là sứ mạng tông đồ của mỗi người chúng ta. Hàng ngày chúng ta tuyên xưng đức tin: Chúa chết và phục sinh. Chúng ta phải mang niềm tin phục sinh đến những người khác, để họ không thấy Chúa Phục Sinh mà tin Chúa đã phục sinh.

III. Thực hành Phúc Âm:

Tin mừng Phục Sinh: Tại sao Chúa không hiện ra để trả thù những người đã hành hình và giết Chúa chết?

https://jashow.org/articles/wp-content/uploads/2015/04/The-Evidence-for-the-Resurrection-of-Jesus-from-the-Dead.png

Chúa Phục sinh là niềm vui, là tin mừng. Thượng Tế Cai Pha, Nhóm Biệt Phái, Tổng Trấn Philatô, đội lính hành hình chắc chắn sẽ sợ chứ không mừng khi Chúa hiện ra. Tin mừng chỉ nên ban tặng cho người sẵn sàng và vui mừng đón nhận

Những người được Chúa Phục Sinh hiện ra đều được trao ban sứ mạng “loan báo tin mừng Phục Sinh!” Chúa “chọn mặt gửi vàng!” Các Tông đồ Chúa đã hiến cả đời và mạng sống mình vì tin mừng Phục Sinh. Đang khi đó, Biệt Phái phải hối lộ linh canh để phao tin “xác bị trộm!”

Tin mừng Phục Sinh được ghi chép lại để “anh chị em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế, là Con Thiên Chúa và nhờ niềm tin nầy mà anh chị em có sự sống!”(Ga. 20:30) Chúa Phục sinh bỏ qua quá khứ đau khổ, hận thù, chết chóc để hướng về tương lai cứu độ nhân loại đầy hữu ích.

Một nhà thờ Công Giáo Việt Nam được xây dựng rất kỷ thuật và mỹ thuật nằm phô bày trọn vẹn và kiêu hảnh trong một thành phố lớn bên Mỹ. Giáo xứ sinh hoạt thật sinh động. Tiền rỗ mỗi tuần lên đến gần hai mươi ngàn đô la. Những dịp Giáng Sinh, Tết truyền thống Việt Nam, người ta tổ chức hội chợ thu hàng trăm ngàn không khó mấy. Một mùa bánh chưng bánh tét cũng kiếm được bốn chục ngàn tiền lời. Hãnh diện và thật hãnh diện cho con cháu Lạc Hồng, cho dòng màu anh hùng tử đạo Việt Nam.Trong một dịp đến thăm nhà thờ, thăm Cha xứ và ca ngợi sự thành công của giáo xứ Việt Nam ở Mỹ. Đáp lại lời tán dương khen thưởng, Cha xứ bảo: “Tự ái dân tộc, cho bọn Mỹ biết tay!” Xây nhà thờ để giáo dân có chỗ thờ phượng Chúa và mang phần rỗi cho linh hồn giáo dân chứ đâu có ai xây nhà thờ cho to, cho đẹp để Mỹ lé mắt hay cho thỏa mãn tự ái dân tộc? Chúa Giêsu đâu có xây nhà thờ, các tông đồ cũng vậy… Các Ngài chỉ đi rao giảng tin mừng phục sinh và tạo dựng cộng đoàn đức tin thôi. Nếu xây nhà thờ chỉ để cho Mỹ lé mắt hay vì tự ái dân tộc thì Chúa sống lại chắc cũng chỉ để cho kẻ giết Chúa lé mắt và chỉ để Chúa thỏa mãn tự ái chăng? Không, Chúa Phục sinh hiện ra không để làm ai lé mắt hay thỏa mãn tự ái kẻ chiến thắng tử thần, nhưng để chúng ta tin và nhờ tin mà chúng ta có sự sống đời đời. Nhà thờ nguy nga tráng lệ hay kiệu rước linh đình chưa hẵn đã là sự bộc lộ niềm tin hay loan truyền tin mừng, nhiều khi tự ái dân tộc, hay thói thích phô trương nằm tiềm ẩn bên trong lòng của những người đang ‘giữ đạo’ và thiếu tinh thần tuyền đạo.

Lm. Peter Trần Thế Tuyên