Bài giảng Chúa Nhật 14 Thường Niên năm C

258

Thơ diễn ý:

Chúa chọn thêm bảy mươi hai,
Từng hai người một Chúa sai dọn đường.
Làng mạc cho đến phố phường,
Sẵn sàng đón Chúa, am tường lời hay.

Cần nhiều thợ gặt lắm thay!
Lúa chin đầy đồng thợ hay thiếu nhiều.
Ra đi nhớ lấy một điều:
Chiên giữa đàn sói, đánh liều hy sinh.

Nhà nào lạnh nhạt coi khinh,
Giũ bụi tiên báo: Bình minh đang mời.
Con Chúa đang đến cứu đời,
Tin mừng rao giảng là lời trường sinh.

Nhà nào thành khẩn kêu xin,
Ở lại rao giảng niềm tin sống đời.
Sa-tan rơi xuống từ trời,
Nhưng đừng sợ hắn! Ta thời với con.
Amen.

I. Video bài giảng

CHÚA NHẬT XIV QUANH NĂM

Sách Ngôn Sứ Isaia 66.10-14;
Thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Galata 6.14-18
và Phúc Âm Thánh Luca 10.1-12.17-20

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca
Sau đó, Chúa chỉ định bảy mươi hai người khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. Người bảo các ông :”Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói : “Bình an cho nhà này !” Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy ; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ : “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.” Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói :  “Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông. Tuy nhiên các ông phải biết điều này : Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.” Thầy nói cho anh em hay : trong ngày ấy, thành Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn thành đó.” Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói : “Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con.”  Đức Giê-su bảo các ông : “Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống.  Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời.”
Đó là Lời Chúa! – Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa!

I. Giáo huấn Phúc Âm:
Môn đệ là người được Chúa chọn và sai đi rao giảng Tin Mừng cứu độ cho muôn dân.

Truyền giáo phải theo qui luật truyền giáo như:
Môn đệ không là nhân vật chính, nhưng là người đi trước để chuẩn bị cho Chúa đến sau. Tất cả là vì Chúa và cho Chúa, Đấng Cứu Thế.

Giảng Tin Mừng là giảng về “Triều đại Thiên Chúa đã đến gần!” Môn đệ chỉ giảng về Chúa thôi. Việc Chúa đến là tin mừng, là niềm vui cho muôn người.

Không độc quyền làm chủ việc rao truyền Tin Mừng: Chia sẻ với đồng nghiệp. Đó là nhiệm vụ chung. Tin mừng là của Chúa, để rao truyền về Chúa, chứ không của riêng cá nhân nào.

Tin tưởng phó thác vào Chúa quan phòng: Không cần cụ bị hay dự trù hành trang cồng kềnh. Chúa không quên ơn và cũng không để những ai làm việc cho Ngài phải thiếu thốn.

Đừng chào hỏi ai dọc đường. Không nên để mất thời giờ vào những giao tế không cần thiết. Bao nhiêu người khác đang cần nghe Lời Chúa, vì “lúa chín đầy đồng!”

Cuộc đời truyền giáo đầy khó khăn. Nhưng sẽ thành công vì luôn có Chúa đồng hành.

II. Diễn giải Phúc Âm:  

a. Qui luật truyền giáo:

Ai là người ra những qui luật hay nguyên tắc về truyền giáo?

Thưa chính Chúa Giêsu, bản thân Ngài là Đấng được sai đi, Ngài là Đấng Messiah, là sứ giả của Thiên Chúa, là con Trời được sai xuống trần để thi hành sứ mạng cứu đời. Ngài là nhà truyền giáo tiên khởi. Chỉ mình Ngài mới có khả năng và có quyền ra những qui luật truyền giáo.

Qui luật truyền giáo được nhà truyền giáo Giêsu thiết lập có những điểm chính như sau:

Môn đệ Chúa là người được Chúa chọn và sai đi truyền giáo. Nên không ai có quyền tự cho mình là môn đệ Chúa và tự động đi truyền đạo. Chúa chọn và Chúa sai đi. Trong sách tiên tri Isaia chương 61.1 và Phúc Âm Luca chương 4.18 đều nói về “Thần Khí Chúa sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho người nghèo khổ và tuyên bố năm hồng ân cho kẻ bị giam cầm..”

Truyền giáo là đi trước để chuẩn bị cho người ta đón rước Chúa. Chúa là nhân vật chính, là Đấng Cứu Thế. Nên truyền giáo là giảng về Chúa và giảng Tin Mừng rằng: Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần! Hãy nhớ lời Thánh Phaolô trong thư gửi Giáo Đoàn Corintô chương 3.5-9 “Vậy A-pô-lô là gì? Phao-lô là gì? Đó là những tôi tớ đã giúp cho anh em có đức tin, mỗi người đã làm theo khả năng Chúa ban. Tôi trồng, anh A-pô-lô tưới, nhưng Thiên Chúa mới làm cho lớn lên.  Vì thế, kẻ trồng hay người tưới chẳng là gì cả, nhưng Thiên Chúa, Đấng làm cho lớn lên, mới đáng kể.  Kẻ trồng người tưới đều như nhau, nhưng ai nấy sẽ được thù lao theo công khó của mình.  Thật vậy, chúng tôi là cộng sự viên của Thiên Chúa. Anh em là cánh đồng của Thiên Chúa, là ngôi nhà Thiên Chúa xây lên”.

Tin tưởng phó thác vào tình yêu thương và ơn huệ đặc biệt dành cho người truyền giáo: Đừng để mình trở nên cồng kềnh, hay quá bận bịu với những trang bị vật chất hay những giao tế và những gắn bó tình cảm như chào hỏi, kết thân làm quen, nhận họ hàng nhưng phải chú trọng đến việc mang Chúa hay Tin Mừng đến cho mọi người “Bình an cho nhà nầy! và giảng về “Triều Đại Nước Thiên Chúa đã đến gần!”

Tính đơn sơ “ăn những gì người ta dọn!” Nếp sống đơn giản “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép” sẽ là một minh chứng về sứ mệnh tông đồ của mình: Tông đồ được chọn và được sai đi. Không đòi hỏi, nhưng chấp nhận những gì được chiêu đãi. Tính đơn sơ và nếp sống nghèo hèn đơn giản sẽ làm cho dân chúng mộ mến, tin tưởng và rộng rãi với người tông đồ.

Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. Tông đồ Chúa không được “shop around” để cân đo, so tính xem chỗ nào “ngon” hơn hay tiện nghi hơn và quyết định “đóng đô” nơi ngon lành nhất. Nếu làm như thế sẽ gây sự buồn phiền mặc cảm cho những gia đình nghèo. Họ sẽ không bao giờ được phúc đón vị tông đồ của Chúa. Tông đồ Chúa không chọn, nhưng chấp nhận và vui lòng với những gì mình có hay mình được tiếp đón.

Lúa chin đầy đồng: Cánh đồng truyền giáo mênh mông, hàng triệu người cần nghe rao giảng tin mừng. Đừng để Tin Mừng Chúa bị giới hạn trong một làng, một thị trấn hay một khu vực nào đó. Tin mừng Chúa là niềm vui, là bình an, là chính Chúa cần được mang đi khắp nơi. Việc rao giảng Tin Mừng cần phải sang sẻ cho người khác. Từng hai người một hay từng 10 người, từng 100 người đều có nhiệm vụ rao giảng tin mừng. Tin mừng không có “copy right” hay giữ bản quyền.

Nhà truyền giáo sẽ gặp nhiều chông gai như chiên được sai vào giữa đàn sói. Nhưng rồi “cả ma quỉ cũng phải khuất phục chúng con!” Có khó khăn, có thử thách, có chết chóc… nhưng “tên anh em đã được ghi trên trời” Đó là phần thưởng bội hậu dành cho người rao giảng Tin Mừng Chúa.

b. Có những linh mục đang tuổi hoạt động nhưng không thấy ở trong nhà xứ và cũng không thi hành công tác mục vụ gì cả, nghĩa là thế nào?

Thật sự không ai có thể trả lời thỏa đáng: tại sao một linh mục đang tuổi làm việc mà lại “bị thất nghiệp” trừ chính đương sự và Đức Giám Mục hay Bề Trên của đương sự. Tôi xin áp dụng bài phúc âm hôm nay để nói là vị tông đồ nầy đã không được sai đi thi hành nhiệm vụ truyền giáo. Tại sao?

Có thể linh mục nầy vì lý do gì đó đã không sống và làm việc trong địa phận mình nhập tịch. Linh mục phải có địa phận gọi là linh mục địa phận hay dòng tu gọi là linh mục dòng theo như điều 265 trong Giáo Luật: “Bất cứ giáo sĩ nào cũng phải nhập tịch hoặc vào một Giáo Hội địa phương hoặc vào một phủ Giám Chức tòng nhân hoặc vào một Dòng tu nào hoặc vào một Tu đoàn hưởng năng quyền ấy; bởi đó, tuyệt đối không chấp nhận các giáo sĩ không có Bề Trên hoặc lang thang”.

Nên có thể linh mục nầy đang lang thang chăng? Như trường hợp một số linh mục rời VN. sang định cư bên Mỹ theo diện HO.và chưa nhập hay bị từ chối nhập tịch một địa phận bên nầy. Trường hợp như thế, vị linh mục nầy vẫn có thể làm lễ riêng và chỉ được ban Bí Tích Xức Dầu bệnh nhân trong trường hợp nguy tử. Còn những công tác mục vụ công khai khác thì không được phép vì không có năng quyền do Giám Mục địa phương ban. Chúng ta có thể nói một cách cho dễ hiểu giống như một sinh viên tốt nghiệp y khoa, có khả năng khám bệnh, nhưng không ai mướn thì làm sao thi hành khả năng “bác sĩ” mình đang có. Vị bác sĩ “thất nghiệp” nầy không thể ngang nhiên tới nhà thương đưa bằng Bác sĩ và khám bệnh được. Ông có thể thực hiện khả năng bác sĩ của mình trong trường hợp một bệnh nhân nguy tử khi không sao tìm thấy y tá hay bác sĩ.

Có một điều cần biết về chức thánh linh mục và bài sai hay năng quyền. Sau khi được phong chức linh mục, vị tân linh mục là linh mục đời đời. Tuy nhiên không có nghĩa là vị linh mục nầy có quyền làm tất cả mọi bí tích và mọi công tác mục vụ trên toàn thế giới. Thánh chức ban cho linh mục được quyền dâng lễ. Bài sai của Đức Giám Mục mới cho linh mục năng quyền dâng lễ công khai nơi mình được bổ nhiệm cũng như ban bí tích và thi hành công tác mục vụ. Vị linh mục “thất nghiệp” nầy không thể đến một nhà thờ nào đó, đưa thẻ linh mục và làm lễ hay cử hành bí tích công khai. Chiên nào cũng có đàn và có chuồng cũng như có chủ chiên. Chủ chiên là người được sai, tức người đi qua cửa mà vào chuồng chiên.  Chúa là chủ chiên mà cũng là cửa chuồng chiên. Giám Mục là chủ chiên và cũng là cửa chuồng chiên giáo phận. Phải có “bài sai” mới có năng quyền thi hành nhiệm vụ chủ chăn.

III. Thực hành Phúc Âm:

Nếp sống đơn giản ít tốn kém và rất tự do 

Tôi có dịp nhận ra nhiều trói buộc do tính thiếu đơn giản của bản thân:
Tôi thích uống Iced-Cap, nó giống như loại cà phê sữa đá của Việt Nam mình. Nên khi lái xe, tôi phải đảo mắt tìm chỗ bán Iced-Cap. Nhiều khi tôi phải đánh vài vòng mới tìm ra quán cà-phê có Iced-Cap. Khi có được ly Iced-cap to tướng trong xe, tôi cứ phải bận bịu thưởng thức chầm chậm từng ngụm càphê lạnh nầy. Nếu uống chưa xong trên xe thì tôi phải mang Iced-Cap theo. Tôi vất vả với túi xách, với áo khoát, với những dụng cụ linh tinh khác và với Iced-Cap. Vào phòng họp hay nơi làm việc, tôi tiếp tục thưởng thức từng ngụm càphê lạnh… Nhiều khi bận vướng quá nhiều chuyện, tôi làm đổ ly Cà-Phê hay phải tìm chỗ có thùng rác để vất ly Iced-Cap rỗng. Công việc không tập trung được vì ly cà-phê.

Đúng là mình lệ thuộc vào những chuyện không cần thiết. Tôi đã tự tạo cho mình nếp sống bề bộn, thiếu đơn giản nầy. Nước lạnh là thức uống tốt nhất cho sức khỏe, cho việc thanh lọc thân thể mà lại rẽ tiền. Từ trước, tôi chỉ uống nước lạnh và uống trước khi vào làm việc. Nhưng khi chạy theo “mode” uống Iced-Cap, tôi tự làm cho mình lệ thuộc, mất tự do và tốn kém.

Đức Thánh Cha Phanxicô càng ngày càng được toàn thế giới ngưỡng mộ vì tính đơn sơ và đơn giản của Ngài. Ngài không có nhiều đồ đạc phải di chuyển từ Á Căn Đình tới Rôma. Tài sản của Ngài là người nghèo. Người nghèo thì nhiều vô kể và ở mọi nơi. Nên ở tại Rôma Ngài có đủ người nghèo để làm tài sản cho mình.

Khi còn làm Hồng Y Tổng Giám Mục ở Á Căn Đình, cứ cuối tháng là Ngài mang 30 cọng dây thun tới trao cho người giao báo. Đây là những dây thun cột gói báo trao cho Ngài mỗi sáng. Ngài cám ơn người giao báo và giữ những cọng dây thun rẽ tiền nầy nhằm tiết kiệm chút ít cho người lao động.

Ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm về tính thiếu đơn giản và nếp sống cồng kềnh bề bộn của mình. Chuẩn bị hành trang cho một chuyến đi là chuyện khó làm cho người sống thiếu đơn giản. Nhiều khi chúng ta hiểu lầm là càng mua sắm nhiều vật dụng là càng tiện nghi và sung túc. Không đâu! Càng tạo nhiều nhu cầu bản thân là càng lệ thuộc và tốn kém.

Tôi có kinh nghiệm về sự thuyên chuyển nhiều trong đời linh mục. Nên chỉ mua sắm những gì thật sự cần thiết cho bản thân và cho công việc. Càng nhiều, càng tốn kém, càng mất giờ và nhiều khi phí phạm vì không cần đến. Dù sao, cuộc đời nầy cũng là một hành trình và mọi người đều được kêu gọi và sai đi truyền giáo, sai đi rao giảng tin mừng. Người ta chỉ mừng khi thấy một người đơn sơ, có nếp sống đơn giản hơn là một người quá bận bịu với quá nhiều thứ nhu cầu cá nhân, bề bộn với những bận vướng gia đình hay chuyện riêng tư. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép… vì thợ đáng ăn lương mà!

Lối sống mâu thuẩn:
Ai cũng công nhận nước Mỹ tôn trọng tự do và thích sống tự do. Rất tốt!
Tôi sống làm việc ở giáo xứ người Mỹ da trắng, tôi thấy có hiện tượng nầy:

Sáng sốm hay chiều tối, một Bà hay một Ông, to béo đẫy đà, di chuyển bản than đã quá nặng nề mà lại còn dẫn một hay hai con chó đi bộ. Ông Bà đi phục phả phục phịch… chó chạy lung tung bên trái rồi bên phải. Tay cầm dây dẫn chó, tay cầm túi nylon để hốt cứa chó… Sống nhờ tiền trợ cấp chính phủ, nhưng phải tốn tiền nuôi chó, tốn tiển dẫn chó đi thú y… tốn tiền hút bụi nhà trải thạm vì long chó bám đầy… tốn tiển bạc sĩ vì chó bệnh gây lây nhiễm…

Mâu thuẩn, muốn tự do mà lại làm mình quá bận vướng vì chó mèo… đó là dấu của cô đơn.

Nếp sống đơn giản, sinh sống đơn sơ, tình nghĩa … là yếu tố cần thiết của tự do và thoải mái mà ai cũng thích.

II. Bản văn bài giảng. Download File Word tại đây

III. Nhạc diễn ý bài Phúc Âm hôm nay tại đây

IV. Slideshow minh họa Bài Phúc Âm Chúa Nhật 14 Thường Niên năm C